Mạc Vẫn Sa ngồi bên cạnh chỉ chăm chăm lo sờ tay Phượng Cửu hoàn toàn không có ý định xen vào.
Sắc mặt Lạc Dư trầm xuống, cậu kéo tay Lăng Quân đứng dậy.
- Không cần nữa, chỉ là gương mặt mà thôi, tôi có thể không ra ngoài, nếu nhất thiết thì có thể đeo mặt nạ, Lăng Quân, chúng ta đi.
Khó khăn lắm hai người mới gặp lại nhau, sao cậu có thể để Lăng Quân dùng máu của mình để khôi phục cái gương mặt này chứ.
Lăng Quân bị kéo đi, hắn không nói gì hết suốt đường đi chỉ cúi đầu nhìn chăm chăm bóng lưng kiên định của Lạc Dư.
Những ánh mắt dò xét, chế giễu từ những người xung quanh đặt trên người cậu, còn cả ánh mắt thương hại đặt trên người mình nữa. Đến ngay chính bản thân hắn cũng cảm thấy khó chịu chứ đừng nói đến quần nhỏ gương mặt bị hủy.
Trong lòng em ấy nhất định rất khó chịu đi, bóng lưng yếu đuối kia nơi hắn không nhìn thấy rốt cuộc đã phải nhẫn nhịn chịu đựng thứ gì, hắn không biết, cũng không thể làm gì cho em ấy.
Nơi ngực trái truyền đến tiếng nhịp đập loạn xạ, hắn quá vô dụng, vô dụng đến nỗi chỉ có thể ở sau lưng người kia để cậu ấy bảo vệ. Hắn sinh ra trên đời này vốn đã chẳng có ý nghĩa gì cả, quần nhỏ xuất hiện đã đem lại hi vọng cho hắn nhưng cuối cùng hắn cũng chẳng thể làm gì cho cậu ấy.
Hỏa hoạn nóng bỏng đem cậu ấy hủy hoại, giờ đây chỉ cần cái mạng quèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507399/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.