Trong cơn mê man, cô lại gặp cơn ác mộng ấy. Ngôi nhà bị bốc cháy, những tiếng la hét thất thanh trong làn khói lửa, chỉ còn lại một cô bé đứng phía ngoài chỉ biết nhìn vào trong.
- Không! Không! Không...! – Nhã Tâm nói cơn mê.
- Cô bé! Cô bé! Không sao rồi! Đã ổn rồi!
Giọng nói của người phụ nữ đã đánh thức cô. Khi mở mắt ra là hình ảnh của một người phụ nữ trung niên, nhưng rất đẹp. Nhìn vào người phụ nữ này, cô có thể nhìn ra bà không phải là người địa vị thấp. Ánh mắt người phụ nữ này nhìn cô rất trìu mến, từ trước giờ cô chưa bao giờ cảm nhận được từ ai. Thấy cô cứ nhìn mãi mình, bà lên tiếng:
- Cô bé tỉnh rồi sao? Cháu có cảm thấy khó chịu không? Bảo bối Nhất Thiên đã dặn người nấu cháo cho cháu rồi. Cháu tỉnh dậy thì ăn ngay đi nhé!
Cô cứ ngẫn người ra, [Bảo bối Nhất Thiên], làm gì có ai dám gọi anh ấy như thế, nếu vậy chỉ có thể là người nhà, nhưng cái sự quan tâm ấm áp này là sao,xuất phát từ một người rất xa lạ với cô:
- Cô là... – Cô hỏi trong ấp úng.
- Ta là mẹ của bảo bối Nhất Thiên, con trai ta bế cháu vào đây đấy. Không ngờ đây là lần đàu tiên nó đưa một người con gái về nhà, lại là một cô gái cực kì đáng yêu, ta rất thích. – Bà vừa nói vừa cười trong hạnh phúc.
- Lần đầu đưa con gái về nhà sao? – Cô ngỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-b/3088210/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.