Nó về đến nhà thì trời đã vừa điểm chiều tối. Vừa vào nhà thì đã thấy Rick đang mang khay thức ăn cùng với thuốc, nó vừa thấy thuốc đã nhớ ngay đến hình ảnh bệnh án của ông Tống, trong lòng có chút bất an nhưng cũng không hẳn là nghi ngờ Rick.
- Em về rồi sao? Sao em không nghĩ phép...- anh hỏi khi chuẩn bị lên lầu.
- Anh mang lên cho mẹ sao? Để em giúp anh. - không chừng chừ nó đến trước Rick và nhận lấy khay thức ăn và thuốc mang thẳng lên lầu.
Vừa đi lên lầu vừa quan sát những viên thuốc trước mặt, đây chỉ là những vitamin bình thường.
"Cốc..cốc..."
- Con chào mẹ...- nó để khay thức ăn cạnh giường, bà Tống thấy nó vào liền dùng tay tự ngồi dậy.
- Minh Hy.....cho mẹ xin lỗi..mẹ...
- Con hiểu mà mẹ...mẹ hãy xem như chưa có chuyện gì xảy ra..giờ mẹ phải nghĩ ngơi để nhanh hồi phục sức khoẻ...- bà Tống nắm lấy tay nó vừa nói mà khoé mắt đã đọng nước, sau đó rơi xuống tay nó. Nó biết nỗi đau mà bà Tống phải chịu. Vào hoàn cảnh đó ít có ai có thể giữ được bình tĩnh.
Nó đưa bát cháu cho bà Tống, bà Tống ăn xong sau đó uống thuốc, sau khi nghe những lời nó nói, tâm trạng bà cũng trở nên tốt hơn, giống như không còn điều gì phải phiền muộn.
Sau khi đắp chăn lên ngang người cho bà Tống, nó mang khay thức ăn rời khỏi phòng. Vừa xuống bếp đã gặp Justy, anh cũng vừa mang khay thức ăn cho Rin.
- Anh rể...sức khoẻ chị Rin thế nào? - Nó hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ice-and-cold-co-gai-bang-gia-va-chang-trai-lanh-lung-phan-2/78176/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.