Đã hơn 1 tuần, ông Tống cũng đã tỉnh lại nhưng vì bệnh tình quá nghiêm trọng nên ngay cả hơi thở cũng yếu và hầu như hai chân của ông dần bị liệt dần. Nó vào thăm ba mình, cô y tá cuối đầu chào nó rồi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại nó và ông, nó ngồi xuống cạnh ông. Căn bệnh của ông rất hiếm, nó nhận thấy ý thức sống của ông Tống ngày một ít đi. Nhưng bàn tay ông Tống khẽ chuyển động như muốn ra hiệu điều gì với nó. Nó hiểu ý liền khom người xuống để nghe rõ những gì ông nói. Nhưng có lẽ nó không nghe được bởi câu từ không rõ ràng không hoàn chỉnh.
- Ba...nếu ba muốn nói với con điều gì...ba có thể viết lên tay con..- nó nói và nhìn biểu hiện của ông, ông chớp mắt 1 cái, nó không chắc là ông đồng ý hay không nhưng cũng đưa bàn tay ra. Ông gắng gượng dồn toàn sức nâng tay lên và vẽ 4 chữ trên tay nó. Nhưng đối với nó bốn chữ này hoàn toàn xa lạ.
- "John"...ý của ba...là muốn con tìm người này sao? - ông Tống lại chớp mắt 1 cái,theo như vừa rồi, nó khẳng định chớp mắt 1 cái là đúng. Nhưng nó vẫn khó hiểu, không biết tại sao ông Tống lại muốn nó tìm người này. Nó đang mải nhìn vào tay mình thì nghe tiếng tic..tic...lạ nhưng quen, nhìn vào máy theo dõi thì nó mới biết huyết áp và nhịp tim của ông đang giảm. Báo hiệu sự sống của ông đang rất mong manh. Nó nhấn chuông, y tá và bác sĩ vào. Rick anh đang họp vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ice-and-cold-co-gai-bang-gia-va-chang-trai-lanh-lung-phan-2/78172/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.