Nó đã có mặt tại bệnh viện sau hơn 17 giờ phải ngồi máy bay đến đây. Nhưng nó cảm thấy mình không mệt mỏi chút nào, nó chỉ muốn gặp hắn.
- Ông nội, anh, Flynn sao rồi? - nó nói mà lòng đầy lo lắng.
- Phẫu thuật thành công nhưng nay đã là ngày thứ ba, Flynn vẫn chưa tỉnh. Ba mẹ của Flynn ở trong phòng bệnh đợi cậu ấy tỉnh dậy. - Kyo đứng dựa lưng vào tường khoanh tay nói. Vừa nói xong y tá ra báo là hắn đã tỉnh, nó liền mở cửa vào, theo sau là ông nội và Kyo.
- Flynn, anh có sao không? Tại sao lại thế? - nó quá nóng vội hỏi hắn mà không để ý rằng hắn đang nhìn nó với ánh mắt ngạc nhiên.
- Cô là ai? Sao cô biết tên tôi? Sếp, anh không làm việc đến đây làm gì chứ? Ông nội...- hắn liệt kê tên của từng người một ở trước mắt hắn nhưng đáng ngạc nhiên nhất vẫn là nó, hắn không nhận nó trong khi tất cả mọi thứ hắn đều nhớ trừ nó.
- Sao...Sao lại như vậy? - nó hỏi Kyo, nó bất ngờ nhưng với kinh nghiệm làm bác sĩ của nó,chắc n1 cũng nhận ra 1 phần nào ở triệu chứng này.
.....................
- Vậy là Flynn đã chọn cách không nhớ về em, bởi đó là kỉ niệm đáng nhớ và cũng đáng buồn nhất đối với anh ấy.? - nó hỏi Kyo nhưng thực chất nó đã biết trước câu trả lời?
- Phải. Nhưng anh thấy như vậy là sự lựa chọn đúng đấy chứ? Em cũng đã có chồng rồi còn gì?
- Anh thừa biết em có chồng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ice-and-cold-co-gai-bang-gia-va-chang-trai-lanh-lung-phan-2/78164/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.