Nó đang tiến hành thăm bệnh, nó đi trước và có y tá theo sau. Công việc của nó cũng gần xong và thời gian cũng đã điểm trưa. Nó đang nghe ống nghe thì khẽ nhăn mặt vì những tiếng ồn hay nói chính xác hơn là những tiếng la hét hoảng loạn từ bên ngoài.
- Hồ Nghi, cô ra xem bên ngoài có chuyện gì? - nó cảm thấy không ổn, bởi đây là bệnh viện cần sự yên lặng, đôi khi có vài trường hợp cấp cứu khẩn cấp mới có những âm thanh "lớn" đến thế, nhưng hôm nay âm thanh ấy rất lạ, hay nói khác hơn là những tiếng la hét sợ hãi hoảng loạn thì đúng hơn.
- Sức khoẻ của bác hồi phục rất nhanh, với tiến độ thế này, vào ngày mai anh đưa bác ấy kiểm tra lại lần nữa, kết quả không có biểu hiện lạ thì có thể xuất viện rồi. - lời nó nói ra quả thật nó là một người rất kĩ tính, trước khi cho bệnh nhân xuất viện còn căn dặn cả người thân đưa bệnh nhân kiểm tra lần cuối xem có điều gì bất thường hay không.
- Cảm ơn bác sĩ Trần // Không có gì, đây là việc của cháu..bác nghĩ ngơi đi nhé. - nói rồi nó nở nụ cười nhẹ nhàng, sau đó lấy bút và ghi vào tập hồ sơ mà Hồ Nghi để lại, nó thầm nghĩ chỉ ra ngoài xem một chút mà Hồ Nghi lại đ lâu như vậy. Nó giúp Hồ Nghi mang tập hồ sơ bệnh án ra ngoài đóng cửa cẩn thận.
Vừa ra ngoài sảnh nó đã thấy những điều thật phải nói vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ice-and-cold-co-gai-bang-gia-va-chang-trai-lanh-lung-phan-2/1939962/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.