Đêm hôm ấy, Hứa Mặc đích thân đưa Đinh Thư Đồng đến tận cổng khu Vạn Liễu Thư Viện.
Đinh Thư Đồng xách hộp bánh xuống xe, vừa khép cửa lại, còn chưa kịp gọi Hạ Trúc bước xuống thì Hứa Mặc đã đạp ga, xe vọt đi hơn chục mét.
Bàn tay Hạ Trúc còn đang đặt trên khóa an toàn chưa kịp buông, cô nhìn thấy cảnh ấy liền tròn mắt, không dám tin mà nhìn chằm chằm Hứa Mặc.
Cái này cũng…to gan quá rồi đó.
Điện thoại trong túi rung lên, tiếng chuông the thé như bùa đòi mạng bào mòn kiên nhẫn. Hạ Trúc lôi máy ra, thoáng thấy hai chữ “Dì út” nhấp nháy giữa màn hình, cô run run đưa ngón tay ấn nghe.
Trong điện thoại, lửa giận của Đinh Thư Đồng nhắm thẳng vào Hứa Mặc: “Đưa điện thoại cho Hứa Mặc, dì có mấy câu muốn nói.”
Hàng mi Hạ Trúc khẽ run, lặng lẽ bật loa ngoài, chột dạ nói: “… Dì út cứ nói, anh ấy nghe được ạ.”
Thấy vậy, Hứa Mặc liếc điện thoại, lại liếc Hạ Trúc, như thể đang nói: “Em thực sự nghe máy à?”
Hạ Trúc: “…”
Cô dám không nghe sao? Vừa bật loa ngoài, giọng Đinh Thư Đồng đã nổ tung trong khoang xe: “Cháu gan lắm, dám cướp người ngay trước mặt dì hả.”
“Sao? Tưởng hai đứa lấy giấy đăng ký kết hôn rồi thì dì không dám phản đối à?”
“Mau đưa Hạ Trúc về đây cho dì, năm phút nữa mà dì không thấy người, đừng trách dì không khách khí đấy nhé.”
Hạ Trúc len lén đặt chiếc điện thoại nóng như than lên hộc tỳ tay, né về phía cửa, quay mặt đi, làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hy-su-cua-anh-tong-chieu/5243352/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.