“Có phải anh làm chưa đủ tốt, nên khiến em cảm thấy… không an toàn như vậy không?”
Giọng của Hứa Mặc trầm thấp, vương chút ngỡ ngàng khó hiểu, lại ẩn một tia uất ức. Thực ra, anh là người rất biết nhún nhường.
Hạ Trúc suýt nữa thì đầu hàng, nhưng vào giây phút cuối cùng vẫn giữ vững lập trường, kiên quyết đáp lại: “Chưa phải lúc.”
Hứa Mặc ban đầu có chút u sầu, nhưng câu nói của cô lại khiến anh bật cười, nghe giọng điệu chắc chắn của cô, anh nhớ đến câu mà anh thường nói với cô: “Chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra.”
Có chút gì đó tương đồng kỳ lạ.
Khoản “nắm thóp” anh, đồng chí Tiểu Hạ đúng là học đủ mười trên mười rồi. Có lẽ câu nói của Hạ Trúc đã làm anh cảm thấy dễ chịu, Hứa Mặc vui vẻ hỏi: “Vậy khi nào mới là lúc?”
Hạ Trúc tinh quái chớp mắt, lí nhí: “… Em cũng không biết nữa.”
Có vẻ như cô cố tình trêu chọc anh.
Hứa Mặc vừa tức vừa buồn cười, nắm lấy eo cô mà không ngừng cù lét, Hạ Trúc rất nhạy cảm, sợ ngứa, bị Hứa Mặc trêu chọc, người cô quằn quại như sâu bướm. Cuối cùng, tóc rối bù phủ kín mặt, thở hổn hển, trong tiếng cầu xin nũng nịu của cô, động tác của Hứa Mặc từ từ dừng lại.
Anh khẽ vén những sợi tóc rơi lòa xòa trên má cô, lộ ra đôi mắt hạnh trong veo, long lanh sáng, trong đó phản chiếu bóng hình của anh.
Hứa Mặc nâng lấy khuôn mặt cô, cúi xuống hôn lên bờ môi ấy.
Đôi môi cô mềm mại, đầy đặn, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hy-su-cua-anh-tong-chieu/5243346/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.