Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, Hạ Trúc vùi người vào chiếc giường êm ái, mệt đến mức chẳng mở nổi mắt. Người đàn ông bên cạnh lại tựa lưng vào đầu giường, bật đèn ngủ mờ mờ, tay vẫn không ngừng bấm điện thoại, liên tục trả lời tin nhắn.
Trước khi ngủ, Hạ Trúc mơ màng liếc nhìn màn hình của anh, chi chít những chấm đỏ, không phải công việc thì cũng là tin nhắn từ bệnh viện, còn có mấy tin từ trường học gửi tới. Anh giống như con quay đang xoay với tốc độ cao, không có lấy nửa khắc được yên ổn.
Cô hơi xót xa, nhưng cũng chẳng biết làm sao, vì có quá nhiều việc đang chờ anh xử lý. Nhìn anh trong tình trạng này, Hạ Trúc càng không dám nói ra những lời Văn Cầm đã ám chỉ, những nghi ngờ chưa có chứng cứ.
Hứa Mặc dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, vô thức ngỡ rằng mình đã làm phiền cô. Anh cười đầy áy náy, cuối cùng cũng chịu đặt điện thoại xuống, tắt đèn đầu giường, rồi chui vào ổ chăn ấm áp, động tác dịu dàng ôm Hạ Trúc vào lòng, lòng bàn tay vỗ nhẹ sau lưng cô, môi kề trên trán, khẽ khàng dỗ dành: “Nhắm mắt lại, ngủ đi em.”
Hạ Trúc nhận ra sự cẩn trọng dè dặt của anh, lẩm bẩm một câu: “Anh không phải đang bận sao?”
Đêm đông ở Bắc Kinh, tầm bốn giờ sáng.
Trong căn phòng tối đen, Hứa Mặc siết chặt cô gái trong lòng, trái tim mềm đến mức chẳng có hình dạng. Tận sâu trong cổ họng Hứa Mặc bật ra một tiếng thở dài, giọng anh trầm thấp:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hy-su-cua-anh-tong-chieu/5243336/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.