Cố Thanh Ninh chỉ cảm thấy mình đã mơ một giấc mơ thật dài, trong mơ nàng vẫn trốn chạy, cho dù kiệt sức cũng không dám dừng lại. Có điều con đường trước mắt dài như thế, giống như chạy thế nào cũng không đến đích.
Nàng cảm thấy rất mệt mỏi, rất muốn dừng lại nhưng cũng không dám dừng lại.
Sự mệt mỏi và đau đớn xen lẫn trong đầu nàng, để cho nàng nằm mộng cũng nhíu chặt lông mày.
Mà đúng lúc này, dường như nàng nghe thấy một giọng nói dịu dàng quen thuộc ở bên tai: “Thanh Ninh, an toàn rồi, đừng lo lắng.”
Nàng không biết chủ nhân của giọng nói này là ai, chỉ cảm thấy vô cùng an tâm, giống như có hắn bên cạnh thì có thể ngủ yên. Cố Thanh Ninh thả lỏng trong lòng, lông mày nhíu lên cũng dần buông lỏng, cuối cùng ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này vô cùng ngon, lúc này thức dậy thì mặt trời đã ngả về phía tây.
Cố Thanh Ninh mơ mơ màng màng mở to mắt, thật lâu mới tỉnh táo lại. Khi ý thức được mình ở đâu, đột nhiên nàng lại nhớ đến Phụng Triển. Lúc này nàng đột ngột ngồi dậy khỏi giường, song chỉ cảm thấy đầu choáng mắt hoa, sau đó lại nằm trở về.
Đúng lúc Cố Trạch Mộ bưng nước tới, hắn thấy thế vì vội thả nước xuống, đỡ nàng ngồi dậy.
Hắn nhìn thấy vẻ nặt lo lắng của Cố Thanh Ninh thì chưa đợi nàng hỏi đã nói trước: “Phụng Triển không sao, nàng đừng lo lắng.” Hắn sợ nàng không tin, lại nói thêm: “Phần lớn vết thương trên người y là vết thương ngoài da, quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024747/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.