Vì chợ đen rất hỗn loạn nên Phụng Triển đeo mặt nạ lên lần nữa, cũng cố ý bảo Cố Thanh Ninh đeo mạng che mặt lên.
Ở đây phần lớn là lấy vật đổi vật, bình thường người ngoại tộc sẽ dùng da lông hoặc bò dê để đổi nhu yếu phẩm như lá trà và muối. Hai bên khoa tay múa chân cò kè mặc cả vô cùng náo nhiệt.
Giao dịch này kéo dài hơn mười ngày, mỗi ngày đều có không ít bộ lạc lục tục từ khắp nơi chạy tới. Có những bộ lạc xa xôi quyết định chở toàn bộ bộ lạc tới. Ở xung quanh có không ít lều vải rải rác, còn có dê bò ngựa giống như một phiên chợ cỡ lớn.
Phụng Triển và Cố Thanh Ninh lẫn trong đám người, mấy tên hộ vệ giữ khoảng cách ở phía sau.
Cố Thanh Ninh nhìn thoáng qua Bùi Ngư vẫn theo sát bên cạnh mình, nói: “Ngươi đi dạo chơi đi, ta không sao.”
Bùi Ngư cố chấp lắc đầu.
Từ sau khi Phụng Triển biết thân phận của Cố Thanh Ninh, Bùi Ngư cũng trở về bên cạnh nàng lần nữa. Song, trước đó nàng đã có bài học, bây giờ chỉ cần bước chân ra khỏi cửa thì sẽ đi theo thật sát bên cạnh Cố Thanh Ninh, tuyệt đối không dám cách quá xa.
Cố Thanh Ninh thở dài, trong lòng vừa cảm động vừa bất đắc dĩ. Lúc này đã đi dạo được một lúc, nàng nói với Phụng Triển rằng muốn trở về.
Vốn dĩ Phụng Triển cũng chỉ dẫn nàng đi qua đây xem điều mới lạ, bây giờ thấy nàng muốn về nên y cũng đồng ý. Ai ngờ lúc bọn họ mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024743/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.