Sau khi Cố Trạch Vũ trở về thì đi gặp mẫu thân trước. Trước đó, chuyện của Cố Thanh Thù hắn chỉ nghe sơ qua, bây giờ hắn mới được nghe mẫu thân nói hết mọi chuyện.
Lúc đi ra khỏi phòng mẫu thân, Cố Trạch Vũ mới đi tìm Cố Trạch Hạo. Song, khi hắn đến phòng Cố Trạch Hạo lại thấy đệ đệ đang chăm chỉ đọc sách. Đây là chuyện trước kia chưa từng có, theo tính cách lười biếng của Cố Trạch Hạo thì chỉ cần có cơ hội lười biếng chắc chắn sẽ không bỏ qua. Cái gọi là, có thể ngồi thì sẽ không đứng, có thể nằm thì sẽ không ngồi, đó chính là nói Cố Trạch Hạo.
Cố Trạch Hạo không biết mình có hình tượng như thế ở trong lòng đại ca. Hắn thấy đại ca trở về thì vô cùng hưng phấn, vội vàng đặt bút xuống đón tiếp: “Đại ca, ca trở về khi nào thế?”
Cố Trạch Vũ vỗ vai đệ đệ: “Vừa mới về, vừa trở về đã biết công lao to lớn của đệ.”
Cố Trạch Hạo hơi ngượng ngùng gãi đầu: “Đại ca đừng cười đệ, đệ cũng biết mình hơi xúc động, nhưng nếu có lần nữa chắc chắn đệ sẽ đánh Liễu Tử Ký thêm một trận.”
Cố Trạch Vũ lắc đầu: “Nếu đánh hắn có thể giải quyết mọi chuyện thì cũng quá đơn giản rồi.”
Cố Trạch Hạo hơi không phục: “Nhưng ít ra cũng cho hắn biết người Cố gia chúng ta không dễ trêu.”
“Ta thấy chưa chắc.” Cố Trạch Vũ thản nhiên nói: “Khi nãy ta còn trông thấy Liễu Tử Ký đi loanh quanh ngoài phủ của chúng ta đấy.”
Cố Trạch Hạo vừa nghe đến tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024687/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.