Tây Bắc, vương đình bộ lạc Cát Nhan.
Tuy nói đã vào thu nhưng ban ngày nắng vẫn rất gắt, thiêu đốt thảo nguyên có vẻ hơi ố vàng.
Trác Cách lau mồ hôi trên trán, xốc mành lều đi vào. Vốn dĩ trong lòng ông ta sốt ruột nhưng sau khi đi vào lều vải này thì lại dần bình tĩnh lại. Ông ta vẫn giống như lúc trước, cung kính hành lễ với bóng lưng kia: “Lão sư.”
Nam nhân được ông ta gọi là lão sư quay đầu lại, cho dù đã qua ba năm nhưng dường như thời gian không để lại nhiều vết tích trên mặt y. Y bình tĩnh nói: “Vương hãn tìm ta có chuyện gì?”
Ba năm trước, Trác Cách đã thống nhất toàn bộ thảo nguyên, bây giờ trở thành Vương hãn của toàn bộ ngoại tộc. Nhưng khi đối mặt với nam nhân này thì ông ta vẫn dè dặt như thủ lĩnh của bộ lạc nhỏ lúc trước.
Trác Cách khẽ ho một tiếng: “Gần đây thời tiết nóng bức, ta nghe các nô lệ nói đã lâu rồi ngài không đi huấn luyện dũng sĩ, không biết có phải thân thể ngài khó chịu không?”
Nam nhân cười khẽ: “Trác Cách, ông học cách nói quanh co lòng vòng từ khi nào thế? Ông muốn hỏi ta khi nào khai chiến với Đại Chu thì sao không nói thẳng?”
Trên mặt Trác Cách hiện lên vẻ điên cuồng: “Lão sư, ba năm trước ngài nói các bộ lạc còn chưa quy thuận hoàn toàn, cho nên không vội tấn công. Nhưng bây giờ đã qua ba năm rồi, những bộ tộc lớn này thuần phục chúng ta như chó. Lúc này thời cơ đã chín muồi, rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024642/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.