Trên triều đình yên tĩnh, chỉ nghe thấy giọng nói lanh lảnh của Trương Lễ đọc tấu chương về tình hình thiên tai gần đây. Từ khi Hoàng Hà bắt đầu ngập lụt, mỗi ngày đều có sáu trăm dặm khẩn cấp báo tình hình thiên tai. Tất cả đều là “Lũ lụt tàn phá, bách tính sống lưu lạc khắp nơi” “Đất đai thành sông, lúa trôi dạt, xác chết trôi ngàn dặm” “Người chết hơn ngàn, người bị nạn vô số kể”.
Tất cả thần tử đều câm như hến, trên triều đình chỉ có thể nghe tiếng hít thở cực nhỏ.
Đợi đến khi Trương Lễ đọc xong, Tiêu Trạm mới cười lạnh thành tiếng: “Sao không ai nói gì cả? Không phải bình thường tranh luận rất hay, mưu kế chồng chất sao? Đến khi trẫm muốn các ngươi nghĩ kế thì bây giờ cả đám đều câm như hến?”
Y vừa mới dứt lời, tất cả mọi người đều quỳ xuống rồi hô: “Bệ hạ thứ tội.”
Bỗng nhiên Tiêu Trạm vỗ bàn một cái: “Các ngươi có tội! Đê Hoàng Hà mỗi năm đều tu sửa, mỗi tháng đều tu sửa, mỗi một năm ngân lượng xây đê đều tính trăm vạn mà kết quả thế này sao? Cự Dã, Gia Tường, Vấn Thượng, Bành Thành, gần mười chỗ vỡ đê, đây là kết quả các ngươi cho trẫm thấy hay sao?”
Toàn bộ triều đình im lặng như tờ, bệ hạ luôn ôn hòa lại tức giận đến mức như thế, có thể thấy được tình hình thiên tai đã nghiêm trong đến mức nào.
Đúng lúc này, ngoài cửa lại vang lên âm thanh “Báo”.
Trong phút chốc, trái tim của mọi người đều treo cao.
Trương Lễ vội vàng bước ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024639/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.