Sau đó một chuỗi dài tiếng sét “Ầm ầm ầm” đánh xuống, bầu trời nổ tung nồi, mây đen xẹt từng tia chớp, xa xa nhìn thấy, còn nghĩ là vị đại tiên nào đó đang độ kiếp.
Trương Lễ vội vàng che chở Tiêu Trạm ngồi lên ngự liễn, đám người lực sĩ vững vàng nâng lên ngự liễn, hướng tới cung điện gần nhất. Các hoàng tử cùng thư đồng cũng vội vàng đi theo.
Không bao lâu, một trận mưa to tầm tã rơi xuống.
Tiêu Trạm đứng ở hành lang, bên cạnh là Liễu thái phó, Tiêu Trạm không bị dính nước mưa, nhưng Trương Lễ vẫn sai người đi nấu canh gừng, Tiêu Trạm uống một ngụm, tùy tay buông xuống. Hiện giờ hắn nhớ tới tiếng sét kia trong lòng vẫn còn sợ hãi, chỉ là ngại thân phận đế vương, nên không biểu hiện ra ngoài.
Vì che dấu, Tiêu Trạm ho nhẹ một tiếng:
- Lúc này mới đầu hạ, sao mưa lại to như vậy?
Liễu thái phó nói:
- Hồi bệ hạ, năm nay từ lúc sang xuân, nước mưa tích tụ đầy đủ, chỉ là mưa này chỉ có thế, sẽ không được bao lâu.
Hắn nói như vậy, Tiêu Trạm lại nghĩ tới chuyện khác, nhíu mày nói:
- Khâm Thiên giám nói năm nay nhiều mưa, cũng không biết bên Hoàng Hà sẽ thế nào?
Liễu thái phó trầm mặc, Hoàng Hà tràn đê đã chạy dài nhiều năm, vẫn không có cách giải quyết, các đời đại đế vương đều nghĩ rất nhiều biện pháp, nhưng hiệu quả cực nhỏ.
Tiêu Trạm cũng chỉ cảm khái một câu, thấy mưa này chốc lát vẫn chưa dừng, liền sai Trương Lễ cầm bàn cờ lại đây, cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024636/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.