Uy Quốc Công còn nghĩ sẽ nhìn thấy một Phụng Linh tinh thần sa sút mất mát, không ngờ gặp hắ, chỉ thấy đôi mắt ửng đỏ, cả người tinh khí cũng không tệ lắm. Hơi thở nóng nẩy trên người cũng lắng đọng lại, chuyển biến lớn như thế, khiến Uy Quốc Công phải ghé mắt nhìn.
Phụng Linh nhìn thấy Uy Quốc Công tiến vào, liền giãy giụa muốn đứng lên hành lễ.
Uy Quốc Công vội vàng đè hắn lại:
- Ngươi còn thương tích trong người, không cần đa lễ.
Phụng Linh không ngờ bản thân phạm vào đại tội, mà Uy Quốc Công không những có trách cứ hắn, còn ôn tồn nói chuyện với hắn, điều này khiến hắn càng thêm hổ thẹn.
Uy Quốc Công hỏi:
- Thương thế của ngươi như thế nào?
Phụng Linh miễn cưỡng cười:
- Đạ tạ quốc công gia nhớ tới, đã tốt hơn rất nhiều.
Uy Quốc Công thấy hắn không để tâm tới thân thể, liền nói:
- Hiện giờ ngươi còn trẻ tuổi, nên không để trong lòng, chờ ngươi tới tuổi chúng ta, sẽ biết tuổi trẻ không biết bảo dưỡng, già rồi phải chịu tội.
Phụng Linh mím môi, có chút không tự nhiên, dời đi tầm mắt:
- Thuộc hạ bị tội cũng là tự làm tự chịu, nếu không phải vì thuộc hạ, lúc này chúng ta cũng sẽ không đại bại…
Uy Quốc Công thở dài một tiếng, đối với sai lầm của Phụng Linh hắn luôn phê bình kín đáo, nhưng nhìn thấy hắn như thế, lại định thay đổi chủ ý, lúc này đại bại đối với Phụng Linh mà nói chính là thảm thống, này cũng là cơ hội để niết bàn trọng sinh.
Phụng Linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024626/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.