Cố Trạch Vũ nói là làm, ngày hôm sau bắt đầu dạy bù cho đám người Cố Thanh Chỉ, khiến cho đệ đệ muội muội khổ không nói nổi.
Cố Thanh Chỉ cáo trạng với mẫu thân, Chu thị nhìn bộ dạng nữ nhi tức giận bất bình rất buồn cười, lại đau lòng nhi tử. Đêm đó tự mình hầm một chén canh bổ đưa qua cho Cố Trạch Vũ.
Cố Trạch Vũ đang ôn thư, Chu thị thấy thế liền nói:
- Ban ngày còn phải dạy bù cho đệ đệ muội muội, buổi tối còn muốn xem thư, thân mình sao chịu nổi?
Cố Trạch Vũ buông quyển sách xuống, khẽ cười nói:
- Nhi tử có chừng mực, mẫu thân yên tâm.
Chu thị biết hắn hành sự luôn có chủ kiến, cũng không nói nhiều, đưa chén canh tới trước mặt hắn:
- Mẫu thân tự tay nấu, ngươi nếm thử xem, hương vị còn ngon không?
Cố Trạch Vũ ăn một ngụm, khen:
- Tay nghề của nương vẫn trước sau như một.
Chu thị cười nói:
- Ngươi thích ăn là được.
Nhìn Cố Trạch Vũ uống canh, Chu thị nói:
- Ta nghe nói Phương gia hình như cố ý muốn thỉnh lão sư của ngươi trở về, chuyện này là thật sao?
Cố Trạch Vũ buông thìa, ôn thanh nói:
- Năm đó nhị lão gia của Phương gia có ân với lão sư, lần này phụ thân của hắn mất, lão sư trở về phúng viếng cũng là bình thường, nếu nói trở về Phương gia, lại chưa chắc.
Chu thị yên lòng:
- Vậy là tốt rồi. Ta còn sợ lão sư của ngươi trở về Phương gia, chuyện học của ngươi có thể phiền toái.
Thời trẻ Uy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024618/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.