“Không thể nghĩ đến?”bốn chữ này giống như một tia chớp phá tan sương mù, trong lòng Cố Thanh Ninh dâng lên sóng to gió lớn, nàng yên lặng nhấm nuốt bốn chữ này, có một số chi tiết mà nàng cố tình xem nhẹ dần dần nổi lên trong lòng.
Lúc nhỏ Cố Trạch Mộ từng bị bệnh nặng, sau khi tỉnh lại, nàng liền cảm thấy đối phương có chút kỳ quái, nhưng nàng không suy nghĩ nhiều.
Sau đó ở Thiên Phật Tự gặp được Nguyên Gia, rồi chuyện hai người dập đầu tế đàn cầu mưa, phía bên kia tế đàn vang lên tiếng sấm, nàng tự nghĩ là do bản thân, chứ không hoài nghi Cố Trạch Mộ.
Lúc nàng ở phủ của Nguyên Gia, nàng bị Tam Bảo làm lộ thân phận, khi đó phản ứng của Cố Trạch Mộ khiến nàng nổi lên nghi ngờ. Nhưng trong lòng nàng không muốn thừa nhận loại khả năng này, nàng không ngừng tìm lý do thuyết phục chính mình.
Trước giờ Tiêu Dận luôn ôn tồn lễ độ, dù có tức giận cũng mang theo một cổ khí chất văn nhân, còn Cố Trạch Mộ? Ít lời lãnh đạm, hoàn toàn tương phản tính tình của hắn.
Huống chi, Tiêu Dận làm người theo đuổi sự hoàn mỹ, là nam nhân cường đại đến nổi không gì không làm được, sao có thể là Cố Trạch Mộ tập đi cũng không xong còn bị nàng khi dễ?
Đủ loại chuyện giống như mây bay mù mịt, mặc kệ Cố Thanh Ninh lừa mình dối người, phản ứng của Thụy vương khiến nàng không thể tiếp tục lừa gạt chính mình.
Lúc ấy Nguyên Gia còn tỏ vẻ thân mật với bọn nàng, nàng còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024613/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.