Phụng Linh trở lại phòng, không nhịn được cơn tức, quét sạch đồ vật trên bàn, thanh âm này vang tới cách vách, phụ tá chạy qua đây:
- Bá gia làm sao vậy?
Phụng Linh ném đồ vật vẫn chưa hết giận, cắn răng nói:
- Uy Quốc Công thật sự khinh người quá đáng, vài tháng nay chỉ để ta quét tước chiến trường, viết công văn, ta không phải đến chiến trường để làm mấy chuyện này.
Phụ tá là người do hoàng đế đích thân chọn lựa cho Phụng Linh, cũng là người từng rèn luyện trên chiến trường, nghe vậy liền nói:
- Bá gia đừng nóng nảy, người tới Tây Bắc vẫn chưa được bao lâu, quốc công gia cũng vì tốt cho người…
- Vì tốt cho ta?
Phụng Linh cả giận nói:
- Nhi tử phế vật của hắn còn có thể ra chiến trường, dựa vào cái gì? Ta lại không thể đi! Rõ ràng hắn kiêng kị ta, sợ ta đoạt quân công của hắn.
Phụ tá nhíu mày, vẫn cố khuyên giải an ủi nói:
- Quốc công gia trấn thủ Tây Bắc nhiều năm, thanh danh cực tốt, hiện giờ trong triều rất nhiều đại tướng từng là thủ hạ dưới trướng quốc công gia, bọn họ lập hạ công lao mới có chức vị như ngày hôm nay, nếu không, bệ hạ cũng sẽ không cố ý đưa người tới nơi này.
Hắn nói như vậy, tâm tình của Phụng Linh đỡ hơn một chút, nhưng vẫn buồn bực:
- Tuy là như thế, nhưng bệ hạ đưa ta tới đây là vì cái gì, ngươi cũng biết. Trên người ta gánh vác sứ mệnh chấn hưng Phụng gia, nếu vẫn bị an bài quét tước chiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024609/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.