La thị tức giận vô cùng, nhưng Thiên Phật Tự lớn như vậy, nàng cũng không biết Đào thị đi đâu.
Nếu lúc trước nàng vì bà bà yêu cầu bắt ép phải thân cận, lúc này vì không thể tìm được Đào thị, mà sinh khí, quyết tâm nhất định phải tìm được mới thôi.
( Yul: sinh khí = tức giận, nhưng ta thấy để sinh khí vui mắt hơn. k thx thì nói ta sửa thuần việt luôn nhé.)
Thật ra trong lòng Đào thị cũng rất buồn khổ, nàng không am hiểu giao tiếp, Mẫn phu nhân dặn nàng cách xa Vĩnh Thọ hầu phu nhân cùng La thị, nàng chỉ có thể dùng phương thức này, ngay cả phòng cũng không dám về, chỉ có thể trốn tránh bên ngoài, thật đáng thương.
Lần này tới Thiên Phật Tự, một là cầu phúc cho phụ tử Cố gia, hai là ra ngoài giải sầu, ai ngờ mỗi ngày Đào thị đều phải lẫn trốn, nhưng cũng vì vậy mà nàng không có thời gian lo lắng cho Cố Vĩnh Hàn.
Thật vất vả mới trở về phòng, Đào thị thở phào một hơi, cảm thấy cả người thả lỏng hơn rất nhiều, định sửa sang lại đồ vật.
Chỉ là không ngờ đồ vật mới sửa sang được một nửa, Lục Liễu đã vội vào thông báo, vị thiếu phu nhân kia lại tới nữa.
Đào thị chỉ đành cực khổ dẫn dắt hai đứa nhỏ trốn ra ngoài. Cố Thanh Ninh rất bất đắc dĩ, đối phó với La thị có rất nhiều phương pháp, chỉ là hiện giờ tuổi tác còn nhỏ, nếu kiến nghị với Đào thị, sợ sẽ hù chết nàng, cho nên chỉ có thể câm miệng không nói, chạy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-truong-cua-ta-la-tien-de/1024600/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.