Tiếp theo nên nói cái gì đây?
Tôi đã không phải là anh trai của nó, ngoại trừ cùng ở dưới một mái nhà ra thì không còn quan hệ gì nữa, cuối cùng, ngay cả chút lý do để có thể dây dưa với nó cũng không có. Nếu sớm biết rằng sự thật là như thế này. . . . . . thì cho dù có thế nào tôi cũng sẽ không cùng nó chia tay, nghĩ đến sau này có thể nó sẽ vĩnh viễn không phản ứng với tôi, liền cảm thấy đau lòng, đã không còn đặc quyền của anh trai nữa, muốn cùng người lạnh lùng như nó thân cận, không phải hết thảy đều phải bắt đầu lại từ đầu sao? Giống như mấy đứa con gái ngưỡng mộ nó từ trước tới giờ, ôm quyết tâm liều chết hướng nó bày tỏ
. . . . . .
Tôi lại xê dịch lại gần nó, nghĩ muốn tiếp cận thật gần nó, tuy rằng sẽ bị cười nhạo, tuy rằng nó cũng sẽ không lấy mắt liếc tôi lấy một cái, tôi cũng vẫn là nhịn không được muốn chạm chạm nó, cho dù là đụng chạm rất nhỏ làm bộ như không có việc gì cũng tốt. Cánh tay trộm cùng nó kề nhau, cánh tay rắn chắc cách vải dệt hơi mỏng truyền đến xúc cảm ấm áp, mức độ tiếp xúc này cũng khiến tôi thực vui vẻ.
Vậy mà nó như bị điện giật bắn lên, đột nhiên đem cánh tay thu hồi đi. Phản ứng loại này của nó giống như chỉ e không kịp phòng ngừa làm cho tôi lập tức cảm thấy thẹn đến mặt mũi đỏ bừng, “A, thực xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420901/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.