“Không cần đâu, cậu.”
A, là Lạc Thiệu Cung, đúng lúc, có thể xơi luôn cả phần điểm tâm của nó.
” Anh cháu là người đơn giản, không có bản lĩnh gì, gánh vác không nổi trách nhiệm đâu, cháu thay anh cháu tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế, cho nên việc giám định nhân thân linh tinh các loại xin miễn đi.”
Tôi ngẩn người.
” Tiểu Cung, nói như vậy không được tốt đâu, Tiểu Hữu tuy rằng thua kém xa cháu, nhưng vẫn nên cho nó một cơ hội thử nghiệm. Cho nên thủ tục giám định này. . . . .”
” Hoàn toàn không cần … chỉ lãng phí thời gian. Anh ấy căn bản không thích hợp, ngay cả đại học bình thường cũng thi không đậu, không có năng lực này đâu. Trình độ của anh ấy cháu rõ ràng hơn ai hết, với lại suốt ngày chỉ thích sáng tác vài game nhàm chán, một tên ngốc nghếch, khỏi phải lo lắng cho ảnh.”
Trên đùi lại có thứ gì đó mềm mại cọ cọ, không biết con chó nhỏ khi nào thì đã chạy về đây, ở bên chân tôi bất an chạy thành vòng tròn, ngẩng đầu nhìn tôi đang ngẩn người.
Tôi ỉu xìu khom lưng nhặt nó lên, ôm trong lòng, “Đi thôi.”
Ngày thường giả bộ trưng ra khuôn mặt tươi cười ôn nhu nói với tôi “Anh, thực ra anh không ngốc a”, Lạc Thiệu Cung còn dùng điệu bộ rất săn sóc an ủi tôi. . . . . . Tại sao. . . . . . Phải giả dối như vậy? Nếu khinh thường tôi. . . . . . Tại sao lại muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420897/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.