Nghỉ đông vốn muốn tìm Lạc Thiệu Cung cùng nhau về nhà, cơ mà nó nói trong trường học có chuyện phải kéo dài vài ngày, hại tôi đành phải chán nản mang hành lý vác không xong đưa cho tên bác sỹ theo giúp tôi ra nhà ga. Tôi là không hiểu được, rõ ràng thi cử linh tinh đã xong, nó còn có gì phải bận rộn chứ ?
"Có lẽ phải đối phó với rất nhiều bạn gái ?" Tên bác sĩ mỉm cười giải thích như thế. Tôi cho cái tên sinh hoạt cá nhân dâm loạn này một cái lườm mắt.
Không phải ai cũng vô tiết tháo như hắn.
Ở nhà thật là thoải mái, so với bị sung quân vô cái học viện xa xôi đó thì tốt hơn, nhưng.... đại khái là tôi không hiếu thuận gì hết....... mấy tháng không có ông bà già, cũng không có cảm giác đặc biệt gì, cơ mà mới vài ngày không gặp được Lạc Thiệu Cung, liền ủ rũ.
Lạc Thiệu Cung, ta rất nhới ngươi.
Một mình ở nhà nhàn hạ e rằng không có việc gì, dễ suy nghĩ miên man, đành phải tìm Đan Thực đi giết thời gian, nào biết nó cư nhiên còn dẫn theo con vật nuôi tinh tinh đến.
Tinh tinh khổ người lớn như vậy, y như trấn sơn pháp bảo ngồi xuống đối diện, không giống tay đấm bốc cũng giống bảo vệ, làm sao còn có tinh thần uống cà phê sau giờ ngọ chứ.
"Ê, Đan Thực" lại một phần hoa quả bị tinh tinh xử sạch, tôi nghĩ tới túi tiền, nhịn không được mở miệng. "Mày dẫn cậu ta theo làm gì, tao chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420877/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.