Bị mấy lời uy hiếp tình dục của tên bác sĩ ban tặng, thời gian thanh tỉnh còn lại của tôi đều bị trạng thái cảnh giới vây quanh, thời khắc cảnh giác cùng giằng co với cái tên mỉm cười thoạt nhìn vô hại này, căn bản không có nửa điểm khí lực phân tâm nghĩ về Lạc Thiệu Cung.
Nhưng, lúc đang ngủ có trộm mơ thấy nó một chốc.
Buối sáng uể oải chớp chớp đôi mắt, cũng cảm thấy hơi kì quái.
Lúc xuống lầu còn không hay họ một cước đạp vào khoảng không, kêu thảm thiết trượt vào bậc thang, lúc chờ tên bác sĩ lao xuống cứu, tôi đã không thể động đậy ,cắn môi lệ quang lòe lòe.
"Rất đau à ?"
"Đau...." Đáng ghét, ai bảo ta cầm trên tay chén trà quý nhà hắn, sợ nếu làm vỡ thì mười năm chưa trả hết nợ, lúc té xuống chỉ có thể gắt gao ôm lấy, cho nên không có biện pháp đưa tay ra sau để giảm xóc.
"Đến, tôi kiểm tra cho cậu một chút, đừng sợ, không có việc gì." Tên bác sĩ gương mặt lúc này thực có chức nghiệp, không có giống nụ cười.... dâm đãng ngày hôm qua, "Ai, cậu ngốc à, còn cầm cái chén kia làm gì ? Muốn mang nó vào quan tài à ?"
Bị dễ dàng ôm lên lầu (đột nhiên phát hiện cánh tay của hắn cùng Lạc Thiệu Cung thật ngang sức),mặt hướng cái mặt phẳng trên giường, bàn tay lại tiến tới kéo dây lưng của tôi.
"Làm, làm gì ?"
"Cởi quần cậu ra." Thản nhiên trả lời.
"Ô ai, dừng tay, tên đại biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420874/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.