Mở cửa phòng tắm ra, đối diện với nụ cười gian không hề có hảo ý của Tô Chí Du, thằng tôi đang tươi cười , phủ chiếc áo bự số một đứng sau lưng Lạc Thiệu Cung có hơi nao núng trong nửa giây, hắn nháy mắt biến thành một nụ cười thân thiết ôn hòa đúng chuẩn : "A, Tiểu Hữu cũng đã ở đây sao ?"
"Đúng, đúng vậy." Tôi nhe răng ngây ngô cười, có hơi nói lắp, "Tôi, tôi tắm rửa.... Lạc Thiệu Cung nó.... nó vừa giúp tôi lấy quần áo vào cho tôi........"
"Như vậy à, quần áo này thực hợp với câu." Hắn cười tủm tỉm cao thấp đánh giá. "Rất đáng yêu."
Thích hợp........ vậy sao ?....... Quần thì kéo tới sàn nhà, áo lông tay áo cũng dài quá tay, cơ mà, hắn chắc muốn nói sang chuyện khác.
"Buổi tối mặc cái này đi ra ngoài sao? Lớn quá ....." Cư nhiên thân thủ chọc chọc cái cổ áo đang lộ ra tới xương quai xanh của tôi. "Thực đẹp, ừm......"
"Cậu câm miệng cho tôi !" Lạc Thiệu Cung một phen vuốt ve tay hắn, đem tôi ấn vào ghế. "Anh à, anh ngồi đây một lát, em thu dọn lại một chút."
Xem Lạc Thiệu Cung chân tay lanh lẹ cuốn cái gra giường cùng với áo và quần dài đã mất tích của tôi, dường như không có việc gì cứ đi ra cửa tự giúp mình giặt quần áo, tôi cũng không biết là nên vì sự thản nhiên cùng can đảm của nó mà lớn tiếng trầm trồ khen ngợi hay là gào thét.
Tiếng bước chân của Lạc Thiệu Cung chậm raãi biến mất trên hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420871/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.