Ngày hôm sau tôi có kiên cường chống đỡ thế nào, đi đường cũng khập khiễng, Lạc Thiệu Cung lại khinh miêu đảm tả, nhẹ nhàng bâng quơ dùng một câu "Anh ấy ở phòng tắm trượt chân đụng vào thắt lưng" để giải thích, mà với bậc phụ huynh đại não kết cấu quỷ dị của tôi cư nhiên hoàn toàn tin tưởng.
Lúc lên lầu tôi quả thực bước đi gian nan, Lạc Thiệu Cung đỡ lấy cơ hồ như ôm lấy tôi, bà mẹ tựa hồ còn thực vừa lòng, nói một câu thiếu chút nữa làm tôi phun ra một búng máu.
"Ông xã à, cho tụi nó cùng ở khách sạn quả nhiên vẫn có thể làm cho tăng tiến tình cảm, anh xem thế này không phải là hòa hảo sao ?"
Xem sắc mặt tôi nháy mặt từ trắng sang hồi, rồi từ hồng sang xanh, cuối cùng từ xanh trở về trắng, bà lại ra vẻ quan tâm : "Tiểu Hữu à, có muốn mẹ mang đến chỗ bác sĩ không ?"
Tôi bị dọa một thân mồ hôi lạnh, may mắn Lạc Thiệu Cung coi như hiểu được trách nhiệm giải quyết tốt hậu quả, mặt không đổi sắc cản lại : "Không cần đâu mẹ, con thay anh ấy mát xa là được rồi. Phải không, anh ?"
Vào tới phòng, nó liền xoa bóp cái mũi của tôi : "Thực sự là rất đau à ?"
Ngươi, ngươi còn dám hỏi ?! Tôi căm tức nó.
"Thực có lỗi rồi, anh." Hôn một cái lên chóp mũi của tôi. "Lâu lắm không có làm, nhất thời nhịn không được, lần sẽ sẽ chú ý."
Lần sau ? Còn có lần sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420858/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.