Không biết có phải do thắng trận đấu hay không, Lạc Thiệu Cung liên tục vài ngày nay tinh thần rất tốt, cảm hứng tăng vọt, biểu hiện ở chỗ nó cứ tối là lén chạy vào phòng tôi, vừa đấm vừa xoa đem tôi quăng lên giường.
Tuy rằng không tình nguyện, nhưng khí lực không lại nó, nhìn đến bộ dạng bĩu môi đáng thương cũng luôn nhũn ra (giống như tôi đang nói về kẻ cứ mắc sai lầm, bị cùng một loại kỹ xảo lừa lọc),hơn nữa..... thói quen sau này, thân thể đối với sự tình này, đã hoàn toàn không bài xích, cho nên phần lớn (hoặc là tất cả),đều cho nó thực hiện.
Còn hơn cái vẻ mặt thần thái tung bay của Lạc Thiệu Cung, sắc mặt của tôi lại ảm đạm như túc trực bên linh cữu.
"Hội trưởng có phải có bạn gái không ?" Lúc ở căntin Đan Thực đột nhiên tò mò, "Mày có nghe nói không ? Tất cả mọi người đang đồn đại....."
"Cái gì ?"
"Ơ, mày hoàn toàn không biết sao ? Ngày hôm qua một nàng năm nhất đến thổ lộ đã bị cự tuyệt, nghe nói là chính miệng hội trưởng nó cho cô bé nghe là cậu đã đã có đối tượng muốn làm quen. Mày là anh trai hội trưởng ! Cậu ấy lại không nói với mày à ?"
"Không...... có." Tôi khô khốc.
"Phải không ? ........ Chắc là lúc rảnh cậu ta sẽ nói cho mày." Biết rõ tôi thực để ý đến quyền lợi làm anh, Đan Thực vỗ vai an ủi tôi.
Ngạo mạn nuốt nuốt miếng cơm, món cá đơn giản ăn đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420846/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.