Tôi thiếu chút nữa đem đống bỏng ngô vừa ăn nôn ra.
..... Si tới mức hoa mắt, coi như mày lợi hại....
Thằng em diện mạo vương tử của mình còn so ra còn thuận mắt.
"Oaaaaaaaaaaaaaaa"
Trong nhà thi đấu đột nhiên một trận xôn xao.
"Làm sao vậy ?" Tôi đang cúi đầu tìm khăn lau miệng,
"Hội trưởng, hội trưởng....."
"Cái gì ?"
"Hội trưởng bị thương !"
"A ?!" Tôi vội ngẩng đầu nhìn sân đấu, tay của Lạc Thiệu Cung đang ôm lấy mắt đã hiện vào, khóe mắt ẩn ẩn đỏ.
"Sao lại thế này ?!" Chết tiệt, ai dám đánh em tao ?! Chán sống !!
Tôi theo bản năng mà bắt đầu cuốn tay áo nắm ngón tay.
"Là ngoài ý muốn." Đan Thực một phen kéo lấy tôi. "Đối phương nhảy lên rổ, lúc rơi xuống đất khuỷa tay vừa vặn đụng vào mặt hội trưởng....."
Trong thời gian tạm dừng, có người ý bảo đổi người, Lạc Thiệu Cung khoát tay.
Tiếp tục lên sân đấu ? Ánh mắt sưng y như cái bánh bao, ngươi có thể thấy được trái bóng không đó ?
"Oa, hội trưởng thật kiên cường....." Đan Thực cảm động vô cùng.
..... Coi như hết, nó chỉ thể hiện mà thôi.
Thị lực chịu ảnh hưởng nên kết cục nghỉ ngơi, ngươi như vậy mà làm anh hùng, hay không muốn mọi người phía sau đàm tiếu....
Đang mắng mỏ trong lòng, Lạc Thiệu Cung bỗng nhiên chuyển hướng về phía tôi, cười cười, làm dấu "Yên tâm đi".
Tôi không hề phòng bị, trong lòng cuồng lên trận đại khiêu, có hơi đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420841/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.