Phải chịu tới trước giờ ngủ tôi mới do dự qua lại trước cửa phòng ngủ của Lạc Thiệu Cung.
Mới gõ một chút cửa liền mở, hại tôi ngay cả cơ hội đổi ý cũng không có.
"Anh à ?" Nó vừa mới tắm qua, tóc còn ướt sũng, rũ xuống mắt, vạt áo ngủ phía trước rộng mở đứng trước cửa, bộ dạng quả nhiên phải giết, cũng khó trách đám nữ sinh kia mê luyến nó.
Trong lòng âm thầm điều tiết một chút cân bằng, sau đó đem phong thư màu hồng phấn lấy được ban sáng đưa qua.
"Đây là ?" Nó kinh nghi nhìn tôi. Thật muốn chết, vì cái gì đồng dạng tuổi, tôi giãy dụa mới được một mét bảy, nó đã qua một mét tám ? Chúng tôi có thật là anh em sinh đôi không vậy ???
"Kỳ thật nên sớm đưa cho ngươi," ban sáng lúc ở trường nên đưa cho nó, "Cơ mà bây giờ cũng không đến nỗi muộn."
Sau nửa ngày xửa lý, còn không đến nỗi ảnh hưởng đến sinh mệnh của nữ sinh kia.
"A ?" Nó cầm lấy phong thư kia, cư nhiên có chút khẩn trương, "Anh à...."
Cho xin đi, cũng không phải lần đầu tiên nhận được thư tình của nữ sinh, làm gì vui mừng tới vậy ? Hay là nó đã lâu rồi không được nữ sinh ưu ái, giá thị trường giảm xuống ? Hoặc là nó thấy qua cũng đoán được chủ nhân của phong thư kia là hoa khôi năm hai nổi tiếng ?
"Ngươi chậm rãi xem đi, ta đi ngủ trước." Vô tình xoay người.
Không phải tôi cố ý lãnh đạm, bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420831/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.