"Anh ngoan như vậy, trước phải thưởng cho anh."
Thanh âm hảo ngọt ngào, thật sự sẽ có chuyện tốt gì sao ?
Một bàn tay mò đến giữa hai chân, theo đùi chậm rãi vuốt ve lên trên, từng chút từng chút xoa nắn âu yếm, nơi bị sờ mó trở nên năng nắc đến độ thiêu cháy, tôi hớp nhanh từng ngụm từng ngụm hô hấp, chỉ mong hạ nhiệt xuống, nào biết cái đường đi sờ sờ mó mó, đến giữa bộ vị đột nhiên ngừng lại, bàn tay chặt chẽ bao trùm căn bộ ngay đùi.
Tôi hớp một ngụm không khí.
Bởi vì.... cái tay kia nó, nó......
Nó lại nhúc nhích đi lên ! Theo phương thức quen thuộc của nam nhân....
Oa, không được sờ như vậy, ta, ta định lực kém cỏi, lại chà xát như vậy !
Quả nhiên....
Chưa đầy ba chuông đồng hồ.....
"Anh à, anh thật nhanh đó."
Cái thanh âm quen thuộc ghê tởm cười cười bên tai.
Cười cái gì ! Ta hiệu suất caocó gì không tốt.
Phóng thích một lần, tay chân càng thêm mềm nhũn, nghe nói loại chuyện này hao tinh lực, quả nhiên đầu óc càng mơ hồ, phản ứng cùng năng lực nhận biết đại khái thanh tỉnh một phần mười cũng không tới.
Cho nên cứ việc ngón tay của Lạc Thiệu Cung đi đến cái nơi kỳ quái kia, tôi còn ngơ ngác không phản ứng.
"Anh à, chúng ta tiếp tục nhé."
Một bàn tay khác trước người vuốt ve làm cho người ta cảm thấy thật thoải mái. Tôi "ừm" hai tiếng, thoải mái nhắm mắt lại.
"Anh à, chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420825/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.