Thay quần áo xong ra cửa, ba lái xe, mẹ đương phiên ngồi chức lái phó. Đằng sau chính là anh em chúng tôi song song mà ngồi, khoảng cách trung gian bốn mươi lăm cm an toàn, cùng tựa vào cửa sổ, im lặng mà ngồi, nhìn không chớp mắt, vẻ mặt túc mục, giống như miếng gỗ.
Phía trước thì cứ khanh khanh ta ta, cười đùa hoan hỉ, sau thì nghiêm túc trầm mặc, không nói một lời.
"Tiểu Cung, con với anh lại xảy ra chuyện gì à ?" Bà mẹ biến thái, cãi nhau là cãi nhau, dùng cách nói này làm chi, nghe thiệt kỳ dị.
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Lạc Thiệu Cung bên cạnh nói câu "Không có gì", qua một lúc, một bàn lướt qua ranh giới sông Hà, lại gần chọc chọc thắt lưng của tôi, hạ giọng : "Sao nào, còn giận à ?"
Tôi hừ một tiếng.
Như thế nào mà không tức giận ?
Vất vả lắm mới cùng đi xem phim với nữ sinh trong học viện hai lần, ngày hôm qua lại thành công mời nàng đến nhà chơi, rốt cục sắp tiến tới giai đoạn phá vỡ hàng phòng vệ thì, vì cái lúc không nên xuất hiện này thì cái tên Lạc Thiệu Cung lại đúng lúc xông vào phòng ?
Môi chỉ còn kém một cm !
Còn có một cm nữa thôi !
Mọi cố gắng bao lâu của tôi dường như bị chôn vùi, thật tàn nhẫn ?!
Nụ hôn đầu tiên của ta coi như chôn vùi ....
Nó không phải tính làm cho tôi cả đời không có cơ hội thoát khỏi cảnh làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420821/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.