Ngô Cương giả vờ hằn học hỏi:
- Tha đối phương không xục tìm nữa hay sao
Nhân Linh hắng giọng một tiếng rồi đáp:
- Chính phạm chạy mất rồi. Bọn giấu đầu hở đuôi, hiển nhiên là nhữngnhân vật tầm thường chỉ vào hạng nanh vuốt, không dáng dấp với họ. Chúng ta đi ngay có việc cần hơn. Thiếu hiệp cứ yên lòng. Lúc gặp thời cơ thì chẳng một tên nào lọt lưới.
Ngô Cương nói:
- Hừ! Cần phải phá sào huyệt chúng. Chặt cỏ trừ rễ.
Nhân Linh nhìn chằm chặp vào mặt chàng nói:
- Lên đường thôi!
Ngô Cương biết là nên thôi, nếu còn nói thêm sẽ bị lộ tẩy. Chàng liền lẳng lặng đi theo Nhân Linh.
Nhân Linh dường như trong lòng khiếp sợ. Hắn chạy như gió cuốn mây bay.
Ngô Cương khi ở Thất Linh tiên cảnh đã tăng gia thêm sáu mươi năm công lực, hiện nay võ công chàng đã đến mức kinh người. Nhân Linh chạy hết sức mà chàng chỉ vận đến bảy thành công lực cũng dư thừa kịp hắn.
Dọcđường Ngô Cương đã tính thầm trong bụng khi đến tận tổ Võ minh phải hành động thế nào. Công việc đầu tiên dĩ nhiên là cứu người hồng nhan bạcmệnh Lã Thục Viên. Chàng coi công việc đối với nàng cũng quan trọng nhưviệc báo thù.
Nhớ tới Lã Thục Viên, Ngô Cương lại quặn đau khúcruột. Mối tình của nàng không có cách nào đền đáp được. Nàng đã hy sinhcả trinh tiết để cứu mạng cho chàng. Nếu không thì đâu còn đến ngày nay.
Ngô Cương càng nghĩ càng căm hận Vạn Tà thư sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-y-ky-thu/1863019/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.