“Cô còn đi theo tôi làm chi?” Min Tae Yun quay lại nhìn Đường Vũ Tân còn tò tò đi theo sau lưng anh.
“Tôi muốn đến bệnh viện lấy thuốc… cái đó…” Đường Vũ Tân bẽn lẽn cúi đầu,trong giờ làm việc mà đưa ra yêu cầu cá nhân quả thật có hơi quá đáng.
“Không phải cô nói không cần đi bệnh viện à?” Min Tae Yun bị cô gái nói mộtđằng làm một nẻo này làm cho hồ đồ luôn, lại muốn bày trò gì nữa đây?
“Cái đó… tôi nghĩ chắc tôi cần truyền một chai đường…” Đầu Đường Vũ Tân càng cúi thấp hơn.
“Thế nên?” Min Tae Yun nhướng mày.
“Nên… cái đó… có thể nhờ công tố Min lái xe chở tôi đến bệnh viện không…” Đầu Đường Vũ Tân cơ hồ vùi trong ngực mình, dường như hổ thẹn vì đã đưa rayêu cầu không hợp lý.
“Ồ…” Thấy bộ dạng đà điểu của Đường Vũ Tân, nét mặt Min Tae Yun trở nên mềmmại, miệng anh khẽ cong lên, nói: “Đi thôi, vừa hay tôi cũng cần đến chỗ này.”
“Cám ơn lắm lắm!” Đường Vũ Tân cảm động chảy nước mắt.
“Anh biết Yoon Sae Ah chứ?”
Đưa Đường Vũ Tân đến bệnh viện xong, Min Tae Yun đến con phố các họa sĩthường hay vẽ vật thực, anh phát hiện bức tranh vẽ Yoon Sae Ah của mộthọa sĩ.
“Sae Ah? Tôi biết cô ấy.” Họa sĩ kia đáp “Nhưng chỉ quen sơ sơ thôi, Đối với các họa sĩ đáng thương ở nơi này như chúng tôi mà nói, cô ấy giống nhưmột bông hoa.”
“Tôi nghe nói cô ấy quen một họa sĩ vẽ chân dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-vu-vi-phong/2202313/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.