“Vậy làvì sao?” Đường Vũ Tân từ từ dẫn dắt đề tài đi tới đáp án, mà công tố Min từ lúc nghe Sa Jae Sung nhắc tới bệnh viện Korea đã tập trung toàn bộsự chú ý vào đấy.
“Ôi, bởi vì lúc đó tôi có nói với bệnh nhân mấy câu kỳ cục, sau đó bệnh nhân này khiếu nại lên bệnh viện nên tôi bị sa thải.”
“Nói gì?”
“Tôi nói, tôi nhìn thấy hung thủ vụ án mạng xảy ra ở bệnh viện Korea 7 năm trước…” Sa Jae Sung càng nói càng nhỏ.
Min TaeYun nghe thấy đáp án xong giật nảy người! Anh rất muốn xông lên chất vấn Sa Jae Sung hung thủ là ai nhưng vẫn còn chú ý đến Đường Vũ Tân bêncạnh.
“Ồ?”Đường Vũ Tân lộ ra vẻ mặt hứng thú, “Anh nói là vụ án ma cà rồng 7 nămtrước sao? Anh thật sự nhìn thấy hung thủ? Là ma cà rồng sao?”
Sa Jae Sung căng thẳng nuốt nước miếng, chậm chạp nói: “Đúng vậy… lúc đó…”
Tiếp đóSa Jae Sung thuật lại tối hôm đó, anh ta nhìn thấy tình cảnh Lee Yoon Ji bị hại, Đường Vũ Tân nghe mà cảm thấy tội nghiệp cho Jang Chul Oh, lúcđó thần trí đại boss còn không tỉnh táo lắm… Lee Yoon Ji cũng đủ xuixẻo…
“Nóithế, thật sự là do ma cà rồng gây ra.” Nghe Sa Jae Sung nói xong, giọngđiệu Đường Vũ Tân rõ ràng lên cao, cô len lén nhìn công tố Min, lại phát hiện khóe mắt Min Tae Yun đỏ hoe.
“Anh tin trên đời này có ma cà rồng thật sao?” Đột nhiên Min Tae Yun hỏi Sa Jae Sung.
“Vấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-vu-vi-phong/2202302/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.