“Xinlỗi… tôi không thể để ngài làm như vậy…” Dưới màn mưa như trút, Đường Vũ Tân bị người đàn ông áo đen ép vào góc tường, đối mặt với câu hỏi củaông ta, cô chỉ một mực lắc đầu nói xin lỗi.
“Đến tột cùng cô biết được bao nhiêu?!” Người áo đen bóp cổ Đường Vũ Tân, dùng sức sơ sơ.
“Xin lỗi, xin lỗi…” Đường Vũ Tân chỉ nói duy nhất một câu xin lỗi.
“Nói đi!!!” Người áo đen nhấc bổng Đường Vũ Tân lên.
“Xin lỗi…” Đường Vũ Tân bị nghẹn không nói ra lời.
“Chỉ nói xin lỗi thì có tác dụng gì?! Nói đi! Rốt cuộc cô biết bao nhiêu, rốt cuộc cô là ai?!!”
“Khụ khụ… xin lỗi, tôi không thể nói với ngài.”
“Đã như vậy…”
Trongbóng tối, người áo đen há miệng lộ ra hàm răng sắc nhọn, ông ta nhìnthấy gương mặt tái nhợt của Đường Vũ Tân thì hơi dừng lại một chút, kếđó nhè cổ Đường Vũ Tân mà cắn…
“Không!!” Đột nhiên, Đường Vũ Tân giãy dụa ngồi dậy, thì ra là mơ… Đường Vũ Tân thở ra thật lâu…
“Cô à, cô không thể ngồi dậy được.” Vừa ngồi dậy Đường Vũ Tân đã bị ấn xuống đột ngột, nằm xuống một chỗ mềm mại.
Đường Vũ Tân tỉnh táo lại bắt đầu quan sát chung quanh, tường trắng trần nhà màu trắng, quần áo cũng trắng…
“Đây là… bệnh viện?”
“Đúng thế cô à.”
Một y tá đo nhiệt độ cho cô, “Còn sốt nhẹ, tạm thời cô không thể hoạt động,trước tiên phải chuyền xong chai glucoze này mới được.”
“Tôi làm sao thế?”
“Cô ngất cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-vu-vi-phong/2202297/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.