“Hà, không đi quán bar gì đó thì không đi, làm gì mà trốn sớm thế chứ.”
Liênhoan xong, một mình Đường Vũ Tân đi trên đường trở về nhà. Đối với yêucầu của cô đi chỗ khác uống tiếp, câu trả lời của công tố Min là ‘tôikhông thoải mái, về trước…’ hại các thành viên trong tổ cũng phải chấmdứt buổi liên hoan sớm.
“Cóđiều, kết thúc sớm cũng tốt. Tối thiểu công tố Min cũng không bị đói,còn như ông chủ Ra… xem ra phải dựa vào sức mình tự đi tìm thôi…” ĐườngVũ Tân tiếc nuối than thở, hơi hối hận vì mình để lộ năng lực quá sớm.Có điều trong tình huống đó nếu không làm vậy, cô làm sao mới khiến công tố Min không uống máu mà vẫn giúp bọn họ hoàn thành vụ án chứ?
Đường Vũ Tân bất lực cười cười, hất hất đầu. Cô quyết định không nghĩ tới vấn đề đau đầu này nữa. Tóm lại, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cái gì màông chủ Ra, mẫu máu gì đó cuối cùng cũng sẽ nghĩ được biện pháp thỏađáng.
Đang suy nghĩ đột nhiên cảm thấy có người lướt qua bên cạnh, theo bản năng côngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một người giấu mặt dưới mũ trùm đầu lướt quabên cạnh mình, nhanh chóng bước đi… Đường Vũ Tân kinh ngạc trợn mắt,“Đây đây đây… đại boss?”
Đường Vũ Tân lập tức quay đầu về phía trước, làm như không có việc gì tiếp tụcbước đi nhưng tim lại đập thình thịch. Đúng là đại boss! Cái áo mưa màuđen đặc biệt đó không có người thứ hai… Trời ạ, cô lại dễ dàng chạm phải đại boss như thế… khoan khoan…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-vu-vi-phong/2202284/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.