**Thấy hay nhớ like, thấy hay nhớ like, thấy hay nhớ like. Chuyện quan trọng x3 lần.
"Hinh nhi..." Hô lên một tiếng tê tâm liệt phế, Vân Ninh liền vội vàng chạy về phía thi thể của Vân Hinh. Nước mắt trực trào, ôm nàng vào lòng không ngừng lẩm bẩm.
"Hinh nhi, đừng làm tỷ tỷ sợ a, muội mau tỉnh lại đi. Tỷ tỷ sai rồi..."
Nhìn lấy hai tỷ muội bọn họ, gương mặt tràn đầy băng sương. Y Trân liền từ trong tay của Lãnh Kỳ đoạt lấy thanh kiếm, nhanh chóng đi về phía bọn họ. Hiện tại, bọn họ có lẽ là thật sự đáng thương. Thế nhưng, nếu hôm nay, người thất thủ là nàng thì có lẽ, so với bọn họ, nàng sẽ càng thêm thê thảm hơn.
Trong một số trường hợp, sự thương hại, chính là không đáng một đồng.
Vốn đang khóc đến nghẹn ứ, nhưng khi nhìn đến Y Trân một mặt âm trầm đi về phía mình. Vân Ninh không khỏi buông ra thi thể của Vân Hinh, liên tục lê người về sau.
"Y...Y Trân, ngươi...ngươi muốn làm gì? Nể tình chúng ta từng là tri kỉ với nhau, ngươi tha cho ta đi. Ta chỉ là bị ma xui quỷ khiến nên mới phạm phải sai lầm như vậy thôi..."
Thế nhưng, mặc cho nàng liên tục cầu xin tha thứ. Ánh kiếm chợt qua, một cánh tay của nàng liền nhanh chóng rơi xuống mặt đất. Kế tiếp liền đến cánh tay còn lại, hai chân. Vô cùng chuẩn xác đem nàng gọt thành nhân côn.
"Aaaa...Y Trân...ngươi cái tiện nhân...có giỏi thì giết ta đi..."
Không nói một lời, Y Trân lại từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-viem-de-ton-he-thong-truy-diem-cua-ma-than/1952148/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.