"Lộc cộc lộc cộc" Tiếng vó ngựa chậm rãi vang lên cùng với tiếng "Gra Gra" thúc dục khiến cho những người đi ven đường đều nhanh chóng nép vào lề để né tránh.
Lúc này đây, từ cổng thành lại xuất hiện ba thân ảnh cưỡi ngựa đi tới. Khiến cho những bách tính xung quanh đều không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Người đang đi ở phía trước là một thiếu niên cưỡi bạch mã, người cũng vận một thân bạch y trắng xóa, khí chất cao quý ưu nhã hoàn toàn bộc lộ ra ngoài. Nhưng là, điều khiến những người xung quanh đều không khỏi tiếc nuối đó chính là, thiếu niên này cư nhiên lại là một cái người mù.
Chỉ thấy đôi mắt của hắn lúc này đang được một tấm vải trắng cho che lại chỉ lộ ra một đôi mày kiếm. Đầu đội ngọc quan, gương mặt góc cạnh như điêu khắc, kèm theo đó chính là làn da trắng bạch cùng với đôi môi đỏ như máu. Mặc dù không nhìn thấy được đôi mắt nhưng là ai cũng đều có thể đoán ra được, đây chính là một cái mỹ nam tử.
Mà phía sau hắn lúc này cũng đang đi theo hai cái thiếu niên người mặc hắc y cưỡi hai con ngựa màu nâu sẫm, hai người này có gương mặt giống nhau như đúc, có thể đoán ra được họ là một đôi song bào thai. Nhưng là, một cái thiếu niên lại có biểu cảm lạnh lùng không cảm xúc, một cái còn lại lại phảng phất như vô cùng tò mò mà hết nhìn đông lại nhìn tây.
"A Kỳ, đừng nhìn ngó xung quanh nữa."
Nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-viem-de-ton-he-thong-truy-diem-cua-ma-than/1951949/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.