Vương Nguyên rất lo lắng vội chạy ra ngoài sân để tìm thì bị Hạ Mỹ Kỳ kéo táy lại:
“Trường có quy định là không được ra ngoài vào ban đêm, nếu bắt được sẽ bị đuổi học đó. Mà cậu định đi đâu mà vội vàng thế?”
“Sợi dây chuyền kỉ vật của mẹ mình bị mất rồi..hức..mình không biết nó bị rơi ở đâu nữa..hức..hức… nếu không đi tìm thì sẽ bị mất mất.”
Không kìm chế được cảm xúc giọng Vương Nguyên rung rung, nước mắt cũng ứa ra từng giọt lăn dài trên má.
Hạ Mỹ Kỳ thấy vậy vội ôm lấy Vương Nguyên an ủi:
“Đừng khóc nữa! Cậu xem bây giờ đã hơn 8 giờ tối rồi, quá quy định được phép ra khỏi kí túc xá rồi, tức là không ai còn ở bên ngoài nữa, bây giờ nếu như dây chuyền của cậu đã bị ai đó nhặt mất rồi thì ra ngoài tìm cũng không thấy đâu, còn nếu nó bị rơi ở đâu đó thì ngày mai chúng ta cùng tìm, có được không? Tớ sẽ giúp cậu!”
Nghe Hạ Mỹ Kỳ nói vậy Vương Nguyên mới ngước đôi mắt đẫm lệ lên hỏi:
“Thật không? Chúng ta sẽ tìm được chứ? Đối với tớ nó rất quan trọng!”
“Được mà yên tâm đi! Hôm nay chắc cậu cũng mệt rồi mau đi ngủ sớm đi, ngày mai chúng ta sẽ dậy sớm để đi tìm sợi dây chuyền được không?”
Thấy Vương Nguyên cũng mệt rồi nên Hạ Mỹ Kỳ lên tiếng khuyên bảo.
Lúc này Vương Nguyên mới ngừng khóc, nhẹ lau nước mắt trên mặt,gật đầu một cái rồi nhanh chóng lên giường đắp chăn đi ngủ. Cậu nhắm mắt lại chờ Mỹ Kỳ tắt điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-toc-vampire/74187/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.