Mùi hương nồng của nắng
Mùi thơm nhàn nhạt của cỏ cây
Mùi máu
Hoà quyện vào nhau.
Hiểu Thiên ngồi trước tấm gương lớn, Cô đang tự xem xét vết thương trên đầu. Máu dính vào tóc, khô lại khiến cho tóc kết dính lại với nhau.
Đau!
Vô Dĩnh Kỳ nói để anh ta xử lý vết thương cho cô, nhưng cô đã từ chối.
Hiện tại, cô muốn được một mình. Một mình an an tĩnh tĩnh mà xem xét lại mọi thứ.
Dường như cô đang quá kích động nên không thể suy nghĩ được như là Vô Ảnh nữa rồi.
Hiểu Thiên bước vào nhà tắm. Cởi quần áo trên người xuống.
Bộ quần áo bảo vệ trên người cô từ lúc ở Sở Thanh Hội theo đà rơi xuống đất, để lộ ra thân hình nõn nà với những đường cong xinh đẹp.
Hiểu Thiên nhìn mình trong tấm gương lớn trong nhà tắm. Đôi mắt với đồng tử màu xanh lam, làn da trắng như tuyết, mái tóc dài đen nhánh được thả xuống có một vùng bết dính trên đỉnh đầu.
Cô bước lại gần chiếc gương, vươn tay vuốt ve khuôn mặt mình trong đó. Thuần Uy của cô rất thích bẹo má cô, luôn cười ấm áp với cô, luôn xoa đầu cô, luôn làm vẻ mặt tức giận nhưng lại không thể nói gì với cái tính bướng bỉnh của cô mỗi kho cô nghịch ngợm...
Thuần Uy cũng thích cô. Anh đã tìm kiếm cô bấy nhiêu lâu, đã chỉ đợi duy nhất một mình cô...
Thuần Uy... Anh yên tâm. Em cũng sẽ đợi anh. Đợi anh đến lúc anh nhận ra em.
Hiểu Thiên mở vòi nước, nước từ trên cao đổ xuống ướt tóc cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-tinh-hac-dao/1518443/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.