Ánh sáng ban mai của làng Tĩnh Phạn chưa bao giờ mang đến cảm giác ấm áp. Nó là một thứ ánh sáng xám xịt, xuyên qua màn sương mù dày đặc vốn chẳng bao giờ tan hết, tạo nên những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt như hơi thở của người hấp hối. Khi tiếng chuông đồng từ miếu cổ vang lên một hồi dài báo hiệu giờ Hợi đã qua, làng Tĩnh Phạn mới bắt đầu cựa mình. Những tiếng chốt cửa lạch cạch vang lên khắp nơi, người dân bước ra khỏi nhà với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì một đêm dài nín thở.
Thanh Lam vẫn ngồi nguyên vị trí cũ trong căn phòng khâm liệm. Toàn thân nàng cứng đờ, những thớ cơ biểu tình vì phải giữ nguyên một tư thế suốt nhiều giờ đồng hồ. Trên sàn nhà, xác lão Trương nằm sóng soài, im lìm như một khúc gỗ mục, không còn dấu vết gì của sự co giật rùng rợn đêm qua. Sợi Hồn Chỉ đen đã biến mất hoàn toàn, nhưng Thanh Lam biết, thứ bóng tối đó chỉ đang lẩn khuất đâu đó dưới những tấm ván sàn này, chờ đợi một cơ hội khác.
Nàng run rẩy ôm cuốn sổ tay vào lòng. Lớp bìa da thú xỉn màu chạm vào da thịt nàng mang theo một cảm giác nhám lạnh, gai người. Thanh Lam hít một hơi thật sâu, dùng bàn tay vẫn còn dính chút m.á.u khô từ đêm qua để lật mở trang đầu tiên.
Những dòng chữ đỏ thẫm như m.á.u tươi, dù đã qua bao nhiêu năm tháng vẫn không hề phai nhạt, hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt của buổi sớm. Nét chữ của tổ mẫu vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5292721/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.