Anh Cửu đi rồi, Đông Phương Hạ không vội rời đi, một mình ngồi trên ghế gỗ của vườn hoa, hai tay khoanh trước ngực, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, hồi lâu không động đậy!
Thời gian dần dần trôi, cũng không biết qua bao lâu, dòng suy tư của Đông Phương Hạ bị tiếng chuông trong túi quần kéo lại! Anh lấy điện thoại ra, nhìn thấy là số của Bek Er, Đông Phương Hạ thờ ơ ấn nút nghe.
“A lô, có chuyện gì không?”
“Bek Ji, anh… anh sao thế? Sao giọng nói yếu ớt như vậy!”
“Không sao!”
Giọng điệu của Đông Phương Hạ rất nhạt, nhạt đến mức Bek Er ở đầu bên kia điện thoại cảm thấy đau lòng!
“Em về liền nghe nói anh xuống núi rồi! Bây giờ anh đang ở đâu? Nếu không bận thì đến đây, em có chuyện muốn hỏi anh!”
“Đừng quan tâm anh đang ở đâu, anh về ngay đây!”
Đông Phương Hạ bất lực trả lời một câu rồi tắt điện thoại, trầm ngâm một lát rồi đứng lên, anh đứng trong vườn hoa mới phát hiện lúc này đã là hoàng hôn!
Hoàng hôn rất đẹp, nhưng Đông Phương Hạ đang sa sút tinh thần, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống qua khe hở cây tùng trong trang viên, ánh dương tắt nắng, sau đó rời bỏ những đám mây, một mình bước đến nơi chân trời. Những bông hoa không thể mượn vẻ đẹp của ánh mặt trời để tô điểm cho mình, màu sắc dần dần dịu nhạt từ đỏ tươi xuống hồng nhạt.
Đông Phương Hạ nhìn xung quanh một vòng, cất bước chân đi!
Màn đêm dần dần buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128668/chuong-813.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.