Hạ Dương Đức thấy Đông Phương Hạ không hề để tâm đến việc này, ông ta liền dạy bảo Đông Phương Hạ! Đông Phương Hạ cười ha ha, mặc kệ ông lão trước mặt lo lắng hay không, anh tùy ý nói: “Sớm biết sau khi ông được biết sự thực lại nóng nảy như vậy, tôi đã không nói với ông! Được rồi, ông thong thả làm chỗ rễ cỏ này của ông đi, tôi ra ngoài chơi!”
“Nhóc con, đã là lúc nào rồi, sao cậu còn có tâm trạng chơi!”
Đông Phương Hạ đi ra ngoài, không quay đầu lại, xua tay nói: “Binh đến tướng ngăn, nước đến đất chặn, cao thủ nhà họ Bek ở đây nhiều như vậy, lẽ nào lại không bảo vệ được tôi sao! Đúng là hoàng thượng không lo, thái giám đã lo muốn chết”.
“Cậu…”
Hạ Dương Đức chỉ vào bóng dáng dần đi xa của Đông Phương Hạ, ông ta bùng cơn lửa giận, hồi lâu cũng không thốt ra được một câu. Không được, chuyện này quá đột ngột! Nhiều năm nay lão Quyền ở nhà họ Bek luôn luôn trung thành, sao có thể là nội gián! Lẽ nào có người hãm hại ông ta, không thể nào, nếu có người hãm hại lão Quyền thật, sao mình không biết.
Đông Phương Hạ vừa đi, Hạ Dương Đức liền bình tĩnh hơn nhiều, yên lặng trầm tư, Bek Ji là một người rất thông minh, nhiều năm nay nếu không phải có cậu ta, nhà họ Bek cũng không thể phát triển nhanh như vậy, với sự thông minh tài trí của cậu ta, xảy ra chuyện như vậy không thể nào không lo lắng, lẽ nào vì bệnh tình của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128664/chuong-809.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.