“Ông lão, có gì phải nghiên cứu! Không phải tôi đả kích ông, ông chữa không tốt, đừng phiền tôi nữa!”, hai người chưa chạy được mấy bước, Đông Phương Hạ giật khỏi tay của Hạ Dương Đức, ra vẻ khinh thường!
Hạ Dương Đức bị Đông Phương Hạ khinh thường về y thuật, ông ta tức đến trợn mắt thổi râu phù phù, nhìn chằm chằm dáng vẻ không sao của Đông Phương Hạ, bất mãn nói: “Tôi biết tình trạng của cậu rất khó, chỉ cần cậu cho tôi thời gian năm năm, tôi nhất định sẽ chữa khỏi cho cậu!”
Vãi… Năm năm? Năm năm sau tôi còn cần lão già mà không chết như ông chữa sao? Lúc đó, nói không chừng tôi đã luyện tâm pháp của Trác tộc đến cấp cao nhất, đến lúc đó, tôi đã hồi phục như ban đầu rồi!
“Lão Hạ, tôi sợ ông còn không được sao! Đừng hành hạ tôi nữa, tôi không có tâm trạng lằng nhằng với ông”, Đông Phương Hạ hơi bất lực.
“Cái gì mà không có tâm trạng lằng nhằng với tôi, đi thôi, để tôi nghiên cứu”.
Hạ Dương Đức bám lấy Đông Phương Hạ! Bất kể Đông Phương Hạ nói thế nào, ông ta cố chấp, không đồng ý để Đông Phương Hạ bỏ đi! Bất đắc dĩ, Đông Phương Hạ cùng Hạ Dương Đức đến viện phủ của ông ta.
Trên đường, Hạ Dương Đức lo sợ Đông Phương Hạ nhân cơ hội chuồn mất, ông ta giống như trông coi phạm nhân vậy, biết Đông Phương Hạ đi vào địa bàn của mình mới thở nhẹ nhõm!
Đông Phương Hạ đi vào căn nhà nhỏ của Hạ Dương Đức, toàn thân anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128662/chuong-807.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.