“Kệ cậu ta đi!”, Trác Thương Ngân nhả ra một câu, Lãnh Lạc lập tức lui xuống!
Đông Phương Hạ thấy vậy liền lạnh lùng hừ một tiếng, còn làm thế khiến người ta tức chết với Lãnh Lạc! Điều này khiến mấy người Tây Môn Kiếm không thể không thắc mắc phân thận của Lãnh Lạc, tại sao cô ấy cung kính với lão tổ tông như vậy.
Trác Thương Ngân thấy Đông Phương Hạ hiên ngang đi đến hầm rượu, ông ấy nói với Lãnh Lạc: “Theo cách nói của tên nhóc đó, người hiện tại các con có cách sống của người hiện đại! Lão phu không quản việc này, nhưng Lãnh Nhi, con đừng quên thân phận của con, bất kể lúc nào và ở đâu, đừng quên con là người thế nào của cậu ta!”
“Lão tổ tông dạy rất phải, hậu sinh tiểu bối biết sai rồi! Xin lão tổ tông đừng trách”, Lãnh Lạc lại quỳ xuống.
Cuộc nói chuyện của Trác Thương Ngân và Lãnh Lạc, nếu để Đông Phương Hạ nghe thấy, nhất định sẽ không đơn thuần cho rằng Lãnh Lạc chỉ là sư tỷ của anh, nhất định cô ấy còn có thân phận khác.
Mấy người Tây Môn Kiếm đã nhìn thấy tất cả, cho dù trong lòng có thắc mắc lớn cũng không dám lên tiếng hỏi điều gì. An Nhiên là cậu bé nghịch ngợm, cũng không dám hỏi! Sau khi thấy ông lão vào phòng, cậu ta liền hô gọi mấy người Tây Môn Kiếm đến nơi khác.
Trước khi đi, Vương Thiến Thiến nhìn căn phòng nhỏ một cái! Sau khi ánh nhìn của cô ta đặt vào Lãnh Lạc, ánh mắt liền thay đổi!
Không ai biết tại sao ánh mắt của Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128593/chuong-738.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.