Lúc xế chiều, ánh nắng chỉ còn chút le lói! Ánh tà dương dường như đột nhiên bị đứt gãy ở đường chân trời, lặng lẽ biến mất, trên miệng núi phía đối diện ở vùng ngoại ô phía tây Yên Kinh, chỉ còn lại một vệt màu đỏ tươi. Mà ở bên dưới màu đỏ tươi đó, lờ mờ có thể nhìn thấy hai bóng người thon dài.
Ráng chiều trên bầu trời phía tây dần khuất, hoàng hôn dần buông xuống trong tiếng thông reo và tiếng gió biển, khi những ngôi sao đầu tiên xuất hiện trên bầu trời bao la, bóng đen của những con dơi bay lượn lay động xào xạc giữa những tán cây, cô gái đi bên trái hỏi:
“Cậu chủ, tôi đã bí mật truyền tin đi rồi! Cậu bảo người của “Phong Ba” có đến cứu Trụy Huyết thật không?”
“Có, mặc dù Trụy Huyết không nói, nhưng ánh mắt của cô ta đang nói với tôi, Hồn Linh ông chủ của “Phong Ba” này chắc chắn sẽ vì hàng tỷ đô la mỹ mà cứu Trụy Huyết! Con người mà, ai có thể trơ mắt nhìn số tiền mà mình vất vả kiếm được “ngủ yên” trong ngân hàng chứ!”
Đông Phương Hạ cười lạnh lùng! Anh và Dạ Phong đợi ở đây, chính là muốn nhìn người của “Phong Ba” đến cứu Trụy Huyết đi!
Dạ Phong chưa bao giờ nghi ngờ lời nói của cậu chủ nhà mình, nhưng thời gian hôm nay có chút gấp gáp! Cô ấy sợ người của “Phong Ba” không đến! Nhưng cô ấy nào biết, chính là bởi vì gấp gáp, mới chứng tỏ Đông Phương Hạ nhất định phải giết Trụy Huyết, không muốn việc diễn kịch này gây ra biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128558/chuong-703.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.