Nhìn thấy Thư Lăng Vy vác ghế định đập Đông Phương Hạ, Nam Cung Diệc Phi vội vàng đứng lên ngăn lại!
“Diệc Phi, sao cậu vẫn bảo vệ anh ta! Tên khốn này đã không coi chúng ta ra gì nữa rồi”, nói xong, sống mũi Thư Lăng Vy cay cay, trong mắt ngấn lệ.
Diệc Phi dùng ánh mắt ra hiệu cho Thư Lăng Vy đừng kích động! Sau đó quay người lại, ánh mắt nhìn đến Đông Phương Hạ đang cười. Nói: “Miệng anh có thể đừng nói những lời xấu xa thế được không, loại chuyện này cũng dám đem ra đùa!”
“Cái gì? Diệc Phi, tên khốn này đang nói đùa với chúng ta sao”, Thư Lăng Vy lớn tiếng hỏi.
Diệc Phi gật đầu! Nói: “Cô bé đó nhìn cũng ba bốn tuổi rồi, có thể là con của Đông Phương Hạ sao! Lẽ nào Đông Phương Hạ mười bảy mười tám tuổi đã…hơn nữa, không phải dì vẫn luôn mong nhà họ Đông Phương có cháu nối dõi sao! Nếu Đông Phương Hạ có con, dưới sự oanh tạc của dì, sớm đã đem đứa trẻ đó về nhà rồi! Còn giống như bây giờ sao…”
Với phân tích này của Diệc Phi, Thư Lăng Vy cũng cảm thấy có chút hợp lý! Ngay sau đó, khóe mắt ẩm ướt giơ nắm đấm về phía Đông Phương Hạ.
Đông Phương Hạ đang đợi để được nhìn Thư Lăng Vy khóc! Không ngờ Diệc Phi có thể nhìn thấu lời nói dối của anh, ngay lập tức, cười xấu xa nói: “Nam Cung Diệc Phi, ở trên giường em lợi hại như thế, sao đùa một chút mà em cũng không phối hợp vậy, em đây không phải là muốn người đàn ông của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128527/chuong-672.html