“Đúng là Bek Ji có khác, đi tới đâu cũng có bạn tốt”, Bek Er nhìn Đông Phương Hạ bằng ánh mắt tán thưởng, Lăng Vy lại nói: “Vừa lòng người nó thế đó. Trước kia, đám cậu ấm này không ra ngoài gây rối là đã tốt lắm rồi, bảo bọn họ phân luồng giao thông thì còn khó hơn lên trời!”
Đông Phương Hạ hiểu ý của Thư Lăng Vy. Dù sao anh cũng từng là một cậu thiếu gia như thế, chỉ có điều xa nhà sáu năm, tính hống hách, ỷ thế làm bậy đã bị năm tháng mài mòn đi nhiều.
“Đông Phương Hạ, bây giờ hơn phân nửa đám cậu ấm Yên Kinh đều trở thành người của Ngoại Liên Đường thuộc Lang Quân rồi, anh có nghĩ tới chuyện lôi kéo tất cả về phe mình không? Như vậy thì anh xứng danh thái tử thật rồi!”
Nghe thấy câu ấy, đồng thời nhìn vẻ mặt hớn hở của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ thản nhiên nói: “Tôi không có hứng thú với cái danh thái tử. Sau khi tiêu diệt nhà họ Tư Mã, đám con ông cháu cha về phe Tư Mã Trưởng Phong cũng không còn đất yên thân nữa. Muốn sinh tồn thì bọn họ chỉ có thể đầu quân cho tôi. Đến lúc đó, trong đám công tử ấy có đến hai phần ba về phe tôi, số còn lại định đấu với tôi thế nào?”
Thư Lăng Vy bĩu môi: “Thì ra anh đã nghĩ cả rồi. Phải rồi, trong tứ thiếu gia Yên Kinh, còn một người mà anh chưa gặp”.
Trong tứ thiếu gia Yên Kinh, Đông Phương Hạ đã gặp Hác Hiên, Tần Hạo Kiệt, Tư Mã Trưởng Phong rồi. Đã về Yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128318/chuong-462.html