Khi quân tiếp viện của Tào Bang tới gần, Đông Phương Hạ và những người khác mới phát hiện ra, ít nhất một phần ba số người mà Tào Nghị Hùng điều chuyển tới đều bị thương! Xem ra ông ta đã rơi vào thế nhất định phải tiêu diệt bản thân rồi, ngay cả loại quân thương tật này cũng phái ra trận!
Hai trăm người bị thương, sáu trăm người còn lại cũng đủ gây áp lực cho nhóm người Đông Phương Hạ!
Hàng trăm ánh mắt hung tợn nhìn chòng chọc vào mấy người họ! Đông Phương Hạ khí phách vang dội không chút sợ hãi, vặn cây loan đao Ngâm Long, nói với Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ:
"Bảo vệ Vũ Trạch thật tốt, tôi yểm hộ phía sau, các anh đi trước đi”.
“Không được, cậu chủ! Chúng tôi yểm hộ, cậu cõng anh Trương rời đi trước!”, Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ làm sao có thể ném Đông Phương Hạ ở lại đây, tuyệt đối không có khả năng. !
Trương Vũ Trạch giãy khỏi lưng Đông Phương Hạ, nghẹn ngào nói: “Các anh đừng lo cho tôi nữa! Huyết Lang, Trương Vũ Trạch tôi cả đời sẽ không quên đại ân đại đức của cậu, không có tôi làm gánh nặng, các cậu liền có thể xông ra ngoài".
“Ha ha ha… các người ai cũng đừng mơ có thể rời đi! Huyết Lang, nơi đây tối nay sẽ là mồ chôn của mày… giết!”
Đường chủ Tào Bang phất bàn tay thô to, vài trăm huynh đệ Tào Bang liền giương đao tràn về phía nhóm người Đông Phương Hạ. Lý do đường chủ Tào Bang không cho Đông Phương Hạ có cơ hội nói chuyện là vì hắn ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128260/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.