Tống Khải đang làm suy yếu thế lực của Trương Vũ Trạch, các anh em đều nghe ra! Trần Tư Kiệt nghe vậy càng thêm đắc ý. Người của Trương Vũ Trạch phẫn nộ bất bình. Một người anh em tính khí nóng nảy tức giận nhìn Tống Khải gào lên:
“Đồ vô tri, cậu…”
“Câm miệng”.
Trương Vũ Trạch hét lên ngăn người của mình, nhìn Tống Khải một cái, nhàn nhàt nói: “Vâng, thiếu bang chủ!”
Trương Vũ Trạch thở dài một tiếng, quay người đưa anh em của mình rời đi, Trương Vũ Trạch lúc này vô cùng thất vọng về Tống Khải! Người đi trà lạnh, câu nói này đúng là có cái lý nhất định!
Trương Vũ Trạch về đến chiến đường của mình, mấy đại tướng dưới trướng hắn giống như đã hẹn sẵn, không hẹn mà cùng xuất hiện ở văn phòng của Trương Vũ Trạch!
“Đường chủ, anh là vì sao! Với uy danh của anh, anh kế thừa vị trí bang chủ, Hải Bang mới có hy vọng tiếp tục đối kháng với Tào Bang! Nhưng sao anh lại ủng hộ tên phế vật Tống Khải đó? Cậu ta là con trai của bang chủ, đúng thế, cậu ta kế thừa vị trí bang chủ cũng là danh chính ngôn thuận, nhưng một khi Hải Bang rơi vào tay cậu ta, bây giờ cậu ta lại giảm yếu thế lực của anh, thêm Trần Tư Kiệt ở một bên nhìn chằm chằm như hổ đói! E rằng Hải Bang cách ngày diệt vong không còn xa nữa! Hải Bang là giang sơn mà đường chủ anh dẫn chúng tôi đi giành lấy, bị hủy trong tay một tên phế vật, các anh em không cam tâm!”
“Đúng thế, đường chủ! Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128188/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.